YBÄT - Xe rẽ Việt Hồng chúng tôi tìm vá» chiến khu Vần – con đưá»ng nắng núi sau mưa, nắng oi nồng ngá»™t ngạt, lòng đưá»ng núi sau mưa lá»›n bị khoét Ä‘i hà ng mảng. Là ngà y nghỉ nên UBND xã không có ngưá»i trá»±c. Tôi lững thững ra đầu đưá»ng gặp được má»™t cụ già ngưá»i Tà y chừng 80 tuổi tay chống chiếc gáºy song.
Cụ nhìn tôi từ đầu chà chân vẻ mặt đầy cảnh giác. Tôi xuất trình giấy tỠnhỠcụ chỉ dùm nhà mẹ Việt Nam anh hùng Hoà ng Thị Phúc.
-Thì chÃnh là nhà tôi đây! – Gương mặt cụ dưá»ng như má»™t ná»a để trả lá»i tôi còn má»™t ná»a ngước lên phÃa ngá»n núi xanh hướng trước mặt.
Tôi lúng túng, không biết cụ là chồng hay là em trai của mẹ Phúc.
-Dạ thưa cụ! Thế cụ là ... là ...
-Tôi là con! Con mẹ Việt Nam anh hùng đây! Con bà Phúc đấy.
Tôi má»i cụ và o trong Ủy ban há»i chuyện, cụ kể lẫn lá»™n cả, chá»— nhá»› chá»— quên. Những chi tiết chắp lại tôi nháºn ra gia đình cụ là gia đình hạt nhân nòng cốt cá»§a chiến khu cách mạng: “Chiến khu Vần – Hiá»n Lươngâ€. Khi tìm hiểu kỹ thì ra mẹ Việt Nam anh hùng Hoà ng Thị Phúc ngưá»i dân tá»™c Tà y, sinh năm 1901, mất và o năm 1993. Cụ là con dâu cá»§a dòng há» Trần. Mẹ có chồng và hai con trai là liệt sỹ. Chồng mẹ là Trần Äình ChÃnh, hy sinh trong kháng chiến chống Pháp năm 1947. Trước khi chết cụ là Trung đội trưởng du kÃch, ngưá»i đã tổ chức thà nh công nhiá»u tráºn chiến đấu. Do là cán bá»™ nòng cốt, giặc Pháp đã nhiá»u lần vây bắt nhưng không được, chúng trao giải nếu ai lấy được đầu tên Việt Minh Trần Äình ChÃnh sẽ được thưởng 2 tạ gạo, 1 tạ muối. Và cuối cùng trong má»™t lần Ä‘i trinh sát Trần Äình ChÃnh đã hy sinh tại Vân Há»™i. Khẩu súng cá»§a cụ dùng hiện còn lưu ở Bảo tà ng huyện Văn Chấn bây giá».
Mẹ Phúc sinh được 8 ngưá»i con là : Trần Äình Háºu (cụ già gần 80 tuổi mà tôi vừa được há»i chuyện), Trần Äình Thế, Trần Thị Huệ, Trần Äình Ba, Trần Äình Thức, Trần Äình Thưá»ng, Trần Äình Äáo, Trần Thị Quyến. Trần Äình Thế là con thứ hai hy sinh năm 1947 tại là ng Dá»c. Trần Äình Ba, liệt sỹ trong chiến tranh chống Mỹ, hy sinh ở mặt tráºn Quảng Nam Äà Nẵng. Tại chiến khu Vần trong năm 1947, mẹ mất liá»n má»™t lúc chồng và con trai, cái chết cá»§a ngưá»i con trai là m mẹ Ä‘au đớn vô cùng. Con mẹ là cán bá»™ thư ký cho Việt Minh.
Sau khi con trai mẹ bị bắn chết, không những chúng không cho lấy xác mà còn cắt đầu ná»™p cho quan Pháp để lấy thưởng. Gia đình bên chồng mẹ là gia đình truyá»n thống cách mạng. ChÃnh đồng chà Trần Äình Khánh, Chá»§ tịch Ủy ban Kháng chiến đầu tiên và là đại biểu Quốc há»™i khóa 1 cá»§a nước Việt Nam Dân chá»§ cá»™ng hoà . Gia đình bên chồng thuá»™c dòng há» Trần. Há» Trần thá»i phong kiến thuá»™c dòng há» có gia thế. Khi chưa có cách mạng, ông Trần Äình Khánh là Chánh tổng Lương Ca chiếm cứ má»™t vùng rá»™ng lá»›n gồm: Mỵ, Äại Lịch, Hồng Ca, Việt Cưá»ng, Minh Quân bây giá». Là má»™t địa chá»§ yêu nước được cách mạng giác ngá»™ để từ ông địa chá»§ đã trở thà nh đồng chà Trần Äình Khánh.
Tôi há»i cụ Trần Äình Háºu:
-Thế trong kháng chiến gia đình mình á»§ng há»™ cách mạng có nhiá»u không?
-Nhiá»u, nhiá»u lắm! Nhà ông Khánh 50 tấn lúa, 130 con bò.
-Thế còn nhà mình?
-Cũng thế! Tất, tất cho Việt Minh, muốn lấy cái gì thì lấy.
-Thế cho đi cả thì mình sống bằng cái gì?
-Và o rừng! Và o rừng với Việt Minh! Giữ là m gì, thằng giặc nó đến thì đến cỠcũng không còn với nó.
-Thưa cụ, thế cụ thân sinh ra cụ – cụ Hà Thị Phúc dạo ấy có tham gia gì không?
-Là m du kÃch, tiếp tế. Bây giá» cái liá»…n mẹ tôi đưa cÆ¡m cho Việt Minh vẫn còn. ChÃnh ông Ngô Minh Loan toà n ăn cÆ¡m vá»›i thịt gà rang gừng mẹ tôi đưa và o rừng cho đấy!
Tôi há»i Bà thư Äảng á»§y xã Trần Äình VÄ©nh, 54 tuổi, là cháu Ä‘Ãch tôn cá»§a mẹ Việt Nam anh hùng Hà Thị Phúc:
-Hồi cụ còn sống anh có biết nhiá»u vá» bà ná»™i mình không?
Anh cÅ©ng không nhá»› được nhiá»u vì lá»›n lên anh Ä‘i bá»™ đội. Lúc anh còn bé thì cụ không ở vá»›i nhà anh. Cụ thÃch ở vá»›i con gái út, đứa con gái nghèo khó nhất ở Vân Há»™i rồi mất ở đấy. Anh chỉ biết bà ná»™i mình là ngưá»i con dâu hiếu thảo, lam là m chịu khó, yêu thương chồng con, là ngưá»i phụ nữ Tà y có há»c, hiểu biết táºp tục. Anh bảo:
-Không hiểu thế nà o khi từ bá»™ đội vá» hưu, hai năm đầu tôi cứ bị vÆ¡ vÆ¡ vẩn vẩn như ngưá»i mất trÃ. Má»™t đêm tôi không ngá»§ được thắp đèn ngồi dáºy thì thấy bà tôi hiện vá», rồi cứ như xui tôi tá»± dưng đến bà n thá» lấy cây đà n tÃnh trên bà n thá» (từ ngà y bà tôi chết không ai dùng đến), cầm lấy cây đà n cứ thế tôi đánh, rồi tôi ghi lại mà không biết thế nà o mà các cụ lại bảo đúng là bản nhạc ngà y xưa cá»§a dòng há» nhà mình. Tôi thấy bà tôi cưá»i mãn nguyện lắm!
-Thế anh biết ký âm à ? Ký âm nghĩa là viết nhạc ấy mà !
-Không? – Tôi cứ ghi tan, tà n, tan... thế thôi!
-Thế là cụ thiêng lắm đấy!
-Vâng! Cụ phù há»™ cho chúng tôi, các con cháu cụ bây giá» ai cÅ©ng no đủ, được há»c hà nh. Nhá» Æ¡n cách mạng, quê hương bây giá» - đồng chà nhà báo thấy đấy, có Ä‘iện lưới, rồi mai đây ChÃnh phá»§ còn cho rải 5km đưá»ng nhá»±a dá»c con đưá»ng chiến khu. Quê mình rồi đây sẽ cà ng thêm đổi má»›i!
Vũ Quý